Thực tế là trừ một năm cặp với Vương Tử Minh

Home / Thực tế là trừ một năm cặp với Vương Tử Minh

Nhưng nghĩ đến vợ…, hắn nói: “Mẹ nó là một người phụ nữ đanh đá, từ khi biết anh đồng tính đã bắt đầu làm ầm ĩ, cả nhà không được yên Ổn… Sau đó còn đi ra ngoài nói lung tung khiến mọi người đều biết anh là gay…”.
“Cô ta cần gì?”.
“Đơn giản là đòi tiền thôi”.
“Neu cần tiền thì cho cô ta, cô ta nuôi con sẽ tốt hơn bố mẹ anh nhiều. Không phải anh nói quê anh vừa hẻo lánh vừa bảo thủ à? Bây giờ mọi người đều biết chuyện của anh, Mao Đậu ở với bố mẹ anh thì chắc chắn sẽ bị mọi người chê cười”.
“Nhưng… anh không có tiền”. Đổng Giai Nghi đòi ba trăm ngàn, đơn giản là bởi vì lúc đầu cô ta bán nhà được ba trăm ngàn, trong đó có một phần dùng để hoàn thiện căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách rộng hơn bảy mươi mét vuông, một phần thì mua xe, còn một phần hắn lấy, bỏ thêm tiền tiết kiệm của hắn để mở cửa hàng máy tính với Triệu Thiên Lượng.

Còn một ít đầu tư vào công ty máy tính

Toàn bộ đều đầu tư vào tài sản cố định, hắn đâu có nhiều tiền mặt để cho cô ta như vậy. Có điều hắn sẽ không nói với Vương Tử Minh những chuyện này, cứ để Vương Tử Minh cho rằng Đổng Giai Nghi là một người tham tiền: “Cô ta lúc nào cũng hùng hổ dọa người, không khác gì ma đòi nợ…”.
“Tôi biết. Bây giờ rất nhiều phụ nữ đều như vậy”. Vương Tử Minh nhếch miệng: “Nhưng dù sao cô ta cũng là mẹ Mao Đậu… Trước đây anh có dành dụm được một chút cơ mà?”.
“Một phần bù thêm vào tiền bố mẹ tôi tích lũy để mua một căn hộ ở quê, còn một ít đầu tư vào công ty máy tính”.

Mách nhỏ cho các mẹ bầu những

Thực tế là trừ một năm cặp với Vương Tử Minh, còn lại hắn chưa bao giờ dành dụm được đồng nào.
“Vậy thì cho cô ta căn hộ, dù sao cô ta cũng phải nuôi con”.
Mã Thụ Sinh suýt nữa ngạt thở. Đại thiếu gia Vương Tử Minh đương nhiên sẽ không thấy ba trăm ngàn có gì to tát, càng không cho rằng một căn hộ ở thành phố nhỏ cách đây cả ngàn dặm có gì quan trọng. Nhưng đó là tâm huyết nửa đời của bố mẹ hắn, làm sao có thể tùy tiện cho người ngoài được: “Bố mẹ anh sẽ không đồng ý”.

Ít nhất anh ấy cũng thẳng thắn

Vương Tử Minh lạnh mặt: “Anh biết là tôi sẽ không dính dáng gì với đàn ông đã kết hôn. Anh và cô ta không ly hôn thì hai chúng ta…”.
Đúng lúc này điện thoại của Vương Tử Minh có cuộc gọi đến, hắn thoáng nhìn tên người gọi: “Là Trịnh Đạc. Anh ấy muốn nói chuyện”.
“Em và hắn có chuyện gì để nói?”.
“ít nhất anh ấy cũng thẳng thắn, độc lập, không ham tiền của tôi, cho dù có chia tay cũng không giấu giấu giếm giếm mà vẫn nói chuyện rõ ràng với tôi”.