Tên lính cười nhăn nhở khi bà Chín Thơm dắt hai đứa nhỏ đi qua

Home / Tên lính cười nhăn nhở khi bà Chín Thơm dắt hai đứa nhỏ đi qua
ten-linh-cuoi-nhan-nho-khi-ba-chin-thom-dat-hai-dua-nho-di-qua

lần nào Ngàn bị chúng phát hiện được gì. Mẹo của cô cũng khéo lắm: Tài liệu thường để ở gánh chớ không giấu trong người, sau đó cứ tiến thẳng đến chỗ tên lính canh đặt gánh xuống nhờ hắn coi giùm, rồi làm bộ có việc gấp lẹ chân chạy đi. Núp chỗ kín quan sát, hễ thấy tên lính canh mệt mỏi trễ nải là cô lập tức quay ra xin lại đồ gởi, quảy gánh qua mặt. Cái chính phải bình tĩnh, giữ được vẻ thản nhiên như không. Có lần qua trạm rồi Ngàn còn ngoảnh lại nói khích tên lính đứng ngáp vặt: "Gác như mấy anh, có bữa cộng sản nó ngắt đầu!".

Lâu dần quen mặt, bọn lính canh chẳng đứa nào thèm để ý đến Ngàn mang thứ gì trong gánh nữa. Thậm chí chúng còn thách đố nhau coi đứa nào "kết" được với Ngàn trước…

Xế chiều mấy mẹ con xuống tới cái trạm gác khét tiếng giáp quận lỵ Hiệp An nằm cạnh Quốc lộ I. Người qua trạm khá đông, mang vác, gồng gánh, có cả một đàn bò bốn, năm con cũng vượt trạm. Đám lính gác mang súng chạy lăng xăng, hoạnh họe, nghiêng ngó. Một tên nhấc cả đuôi bò lên nhìn. Bỗng nó thấy Ngàn đang đi tới.

– Em Hai bữa nay xuống sớm ghê! – tên lính la lên – Bộ có ai đi cùng nữa sao?

– Mẹ tui bị mấy ông trên đó chê, cho hồi hương -Ngàn cười – Nãy giờ anh Tám kiếm được thứ gì dưới đuôi bò chưa?

– Nè, em Hai không biết chớ… nó giấu… nó nhét…

– Mấy anh đứng ngồi cùng đường mà còn nói vậy – Ngàn trề môi – Đây là giấy xác nhận của mẹ tui, anh Tám coi đi!

– Chi mà kỹ quá vậy em Hai. Có phải ai đâu xa lạ. Em Hai cho xin đi mà…

Tên lính cười nhăn nhở khi bà Chín Thơm dắt hai đứa nhỏ đi qua. Không biết tên thật của hắn là gì, chỉ thấy đám lính gọi hắn là Tám Lèo. Hắn có một bà cô lấy chồng dưới An Quang, một thôn nằm cạnh An Nhuệ, lâu lâu qua Ngàn hắn nhờ gởi thứ này thứ khác cho bà cô. Nghe đâu hắn còn dám đứng ra nhận lời thách đố kết thân với Ngàn nữa…

– Em Hai dìa dưới nghen. Bữa nào rảnh Tám xuống nghen…

Tám Lèo uốn giọng như một kép hát cải lương, mắt ươn ướt nhìn hút theo bóng Ngàn nhún nhảy cùng với đôi gánh trên vai xa dần…