Danh sách những người tôi oán hận nhất

Home / Danh sách những người tôi oán hận nhất
Danh sách những người tôi oán hận nhất

Nét mặt Vệ Nam biến dạng.

“Sao vậy?” Bồng nhiên Lục Song quay đầu lại và hỏi.

bán chung cư times city Park Hill

Nụ cười của Vệ Nam cũng có chút biến dạng: “Không ngờ, anh chính là tác giả, bái phục, bái phục”. Là tác giả tôi muốn đào mộ tổ, đứng đầu trong danh sách những người tôi oán hận nhất, là người tôi muốn giết chết nhất.

Lục Song nhún vai: “Hổi học đại học, thấy tẻ nhạt nên viết chơi”.

Hổi học lớp mười hai, Vệ Nam ngày đêm mong nhớ theo dõi tiểu thuyết Thời khắc tươi đẹp nhât. Lúc tác giả biến mất không viết nữa suýt khóc vì tức. Cũng chính vì thích trường đại học Y dưới ngòi bút của tác giả nên mới đăng ký thi ngành Y. Sau khi vào trường mới thấy đó không phải là thiên đường như anh ta đã miêu tả mà là địa ngục, địa ngục.

Vậy mà anh nói… “Thấy tẻ nhạt nên viết chơi”.

Được lắm. Rất dược.

“Em nghe anh em nói anh là dân tự nhiên học công nghệ thông tin, vậy mà viết văn hay thế’. Vệ Nam khen anh ta nhúng nét mặt không chút biểu cảm.

Cô hít thở sâu mấy lần mới không bị kích động đến nỗi xé tan con người dang dứng trước mặt mình thành nhiều mảnh. Không ngờ có ngày được gặp lại tác giả mình đã từng yêu mến một thời, giờ đây trở thành người mình căm hận nhất. Cảm giác ấy thật kỳ lạ, khó mà diễn tả thành lời.

Lục Song mỉm cười: “Dân tự nhiên cũng phải học ngữ văn. Biết chữ là có thể viết được tiểu thuyết chứ sao. Lạ lắm à?”

“Anh nói cũng đúng, chỉ có điểu viết tiều thuyết trinh thám không phải là dễ, cần có tính logic”. Vệ Nam tiếp tục nói lòng vòng.

Lục Song vừa sửa bản word vừa nói: “Đọc qua tiểu thuyết trinh thám của Chu Phóng thấy chẳng ra làm sao cả”.

Vệ Nam nén cơn giận. Dám mắng tác giả mình yêu thích trước mặt mình, lại còn hung hăng đến mức này sao? Vệ Nam lạnh lùng nói: “Chu Phóng được giải Văn học thanh niên đấy”.

Lục Song cười mỉa: “Không phải giải Nobel văn học. Đắc ý cái nỗi gì chứ?”

Vệ Nam không nói gì, một lúc sau mới hỏi: “Anh có thù oán với anh ta à?”

Lục Song sờ cằm rổi nói: “Không có thù oán gì. Anh chỉ thấy anh ta hung hăng, nhìn ngứa mắt thôi”.

Có một người da mặt dày có thể dùng làm áo chống đạn, người ấy chính là Lục Song.

Bản thân mình hung hăng đến mức này rồi mà còn nói người khác hung hăng, ngứa mắt? Xin người, anh không chỉ hơi hung hăng mà hung hăng đến cùng cực. Không thể dùng từ “ngứa mắt” để miêu tả mà phải dùng từ “cái gai trong mắt”.

Vệ Nam cười tươi: “Anh nói dũng, những người hung hăng… rất đáng bị ăn đòn, đúng không?”